Có một thế hệ đang lớn lên giữa những ly trà sữa và triết lý sống gọn trong một chữ: relax.
Người trẻ bây giờ mơ ước một công việc nhàn, thu nhập ổn, không áp lực, không drama vừa đủ sống và vừa đủ chill. Họ muốn “sướng” mà không cần “khổ”.
Nhưng đời thực không vận hành theo công thức đó. Không có con đường nào ngắn và dễ mà dẫn tới sự an yên bền vững. Không có chiếc cầu nào bắc ngang qua giấc mơ mà không cần bước chân rướm máu.
Hàn Quốc, Nhật Bản hay Đức những quốc gia được cả thế giới nể phục hôm nay đều từng trải qua những giai đoạn khốn cùng sau chiến tranh. Người Hàn từng lao động 14 tiếng mỗi ngày, gửi con ra chiến trường chỉ để đổi lấy viện trợ. Người Nhật từng nhịn ăn để xây lại đất nước, kỹ sư từng học tiếng Anh bằng cách chép báo cũ. Người Đức còng lưng như máy để dựng lại từng viên gạch từ đống tro tàn.
Họ không có lựa chọn nào ngoài khổ và khổ một cách có kỷ luật. Ở Việt Nam cũng vậy.
Muốn “biệt phủ” thì trước hết phải khom lưng gùi củi, làm chổi đót đến chai tay mà sống. Không ai chỉ ngồi cà phê mà…lên đời. Có cả một thế hệ cha mẹ từng hót rác thuê, chạy xe ôm, bán hàng rong tất cả chỉ để cho con một tấm bằng, một cơ hội đổi đời.
Cái “sướng” của thế hệ này là thành quả của rất nhiều năm khổ, chứ không phải của may mắn hay shortcut.
NGHỀ LUẬT CŨNG VẬY
Nếu bạn đủ bản lĩnh, nghề này có thể mang lại danh tiếng, vinh quang, thu nhập. Nhưng tôi vẫn hay nói với các bạn trẻ: Luật sư là nghề trồng cao su.
Tám năm mới cạo mủ lần đầu.
Muốn nhanh? Thì đi trồng lúa. Ba tháng là gặt.
Muốn nhanh hơn nữa? Sáng tải app, chiều chạy GrabBike, tối ăn bún bò. Cũng vui. Nhưng khác.
Nghề luật, nếu đi đến tận cùng, là nghề của sự nhẫn nại. Bạn sẽ phải đọc hồ sơ xuyên đêm.
Đối mặt với những phiên tòa mà chỉ một từ sai là thân chủ mất cả cơ đồ.
Đứng giữa phòng xử, phía sau là cả một gia đình đang nhìn vào bạn và kỳ vọng vào tiếng nói cuối cùng của công lý.
Thành công trong nghề luật không đến từ sự “thông minh” nhất thời, mà đến từ sự chịu khổ dài hạn, có phương pháp.
Người trẻ hỏi tôi: “Bao lâu thì thấy quả ngọt?”
Tôi nói: “Khổ thêm một đoạn nữa đã.”
Rồi bạn sẽ hiểu: Những đêm không ngủ, những lần bị từ chối, những cuộc họp dài đến kiệt sức đều không vô nghĩa. Chúng đang gọt dũa bạn.
Để một mai, khi người khác còn loay hoay tìm đường, bạn đã có đôi chân rắn rỏi – và một đôi mắt sáng rõ lối đi.
Sướng không nằm ở sự dễ dãi.
Mà nằm ở chỗ bạn đã từng rất khổ… và không còn sợ khổ nữa.
Viết cho những người đang đi giữa đoạn đường gian nan MÀ chưa gặt hái được gì.
Hành lang phiên toà do Trung ương chỉ đạo.
Hai anh em đứng đó.
Em tôi - hai tháng vật lộn với hồ sơ.
Còn tôi - hai mươi năm lăn lộn với nghề, để được có mặt ở những nơi như thế này.
Luật sư Trương Anh Tú